vua cuop bien ban ca

vua cuop bien ban ca

banKế tiếp, nhanh lên nhanh lên! vuaNgươi đi trước đi! cuopNgày thứ hai, Lý Cáp cưỡi Hỏa Kỳ Lân, chở Nhu Cơ, Linh Nhi, Phi Nhi cùng Hương Hương, rời Đàm Bình trấn, nhắm hướng tây chạy đến Vạn Lâm tông. ca Đi đâu tranh đoạt? Tìm chúng ta tranh đoạt sao? vuaNhưng rất nhanh Công Tôn Vô Tình lại lạnh mặt. Nàng nhìn chăm chú Băng Phách thần kiếm rồi một lúc sau mới chậm rãi lắc đầu:

  ca Dịch thuật:@cs vuaLý Cáp hỏi, ánh mắt đảo quanh, Liên Khanh, Tử Nghiên các nàng sao không đi theo tỷ tỷ? ca Ừ? cuopLý Cáp đưaThiên Sơn tuyết liên qua, lại không nghĩ Y Tiên lấy cái hộp trong tay hắn rồi đứng dậy đi ra khỏi nhà gỗ, đi tới phía ao đầm, Tần bà theo sát phía sau. banTa vừa mới lĩnh hội Càn Khôn Vô Cực pháp quyết nên phải nhanh chóng thực hành, để lâu chỉ sợ sẽ quên mất.

  banThiên Tú không chút yếu đuối nhìn lại hắn, nhẹ giọng nói: banHổ Uy! bienBất quá rất nhanh, Lý Cáp liền lớn tiếng nở nụ cười, nắm lấy bàn tay mềm đang phủ ở trên mặt hắn, nói: bienCông Tôn Vô Viễn sắp khóc mất rồi: vuaLinh Nhi lại ăn vài miếng cơm uống vài ngụm nước, liền ăn không vô nữa, ghé vào lồng ngực của Lý Cáp nhắm hai mắt lại, dường như muốn ngủ.

  ca Xiềng chân rơi xuống, thiếu nữ liền xoa nắn một hồi, lúc trước cổ chân tràn đầy vết tấy đỏ ứ đọng giờ phảng phất như đôi chân mới. banTin gì? banLý Cáp biết hỏi tiếp cũng không được gì, dứt khoát không hỏi nữa, cúi người áp Công Tôn thế gia Đại tiểu thư này xuống giường, vừa hôn vừa vuốt ve, cởi quần ào từng phần từng phần một, rồi nhét đầu thương vào. Nhưng Công Tôn Vô Tình dường như một lần nữa biến thành người đẹp băng giá, cả quá trình không nói tiếng nào, đến lúc chịu không nổi cũng cắn gối mà không thốt tiếng nào. ca Chúng nó muốn gây chuyện hay sao? vuaLiên Khanh cô nương có lẽ chưa biết tại hạ, nhưng tại hạ từ khi nhìn thấy cô nương ở Lô Châu thì đã nhớ mãi không quên, đến nằm mỡ cũng mong được gặp cô nương một lần.